sendo

Song long Đại Đường - Hồi 776

Song long Đại Đường - Hồi 776

Ý ngoại thu hoạch

Ngày đăng: 27-09-2014
Tổng cộng 800 hồi
Đánh giá 10/10 với 1640138 lượt xem

ton

Nhìn bóng Liệt Hà khuất vào sòng bạc Minh Đường Oa, Bạt Phong Hàn hừ nhẹ: “Thì ra tiểu tử này lại ham mê cờ bạc như vậy!”
Khấu Trọng giật mình như chợt tỉnh: “Kiểu hắn ta không giống như loại ham đổ bác, có lẽ là đi tìm người chăng?”
Bạt Phong Hàn chau mày: “Tìm ai?”
Hai gã hiểu ý, nhìn nhau gật đầu rồi nhảy lên nấp trên nóc tiệm hàng đối diện.
Đang giờ cao điểm, sòng bạc tấp nập kẻ vào người ra. Khấu Trọng thì thào: “Nghe huynh nói ham mê cờ bạc ta nghĩ ngay đến Sa Thành Tựu, đại thiếu gia của Sa gia. Tứ tiểu thư Sa Chỉ Tinh¬ vì Tử Lăng mà bất đồng với Liệt Hà nên tiểu tử này chỉ còn cách dựa vào Sa Thành Tựu, hy vọng thông qua hắn dàn hòa với nàng ta. Liệt Hà nếu muốn làm nên sự nghiệp ở Trường An, Sa Chỉ Tinh chính là chỗ dựa lý tưởng nhất.”
Bạt Phong Hàn lẳng lặng: “Mong là đệ đoán đúng, nếu để Liệt tiểu tử chuồn ra theo cửa sau là ta phạt ngươi đó!”
Khấu Trọng cười: “Ta cũng giống Tử Lăng, khi có linh cảm là sẽ tuyệt đối không sai. Ông trời một khi cho chúng ta gặp hắn, tất sẽ không để chúng ta mất hứng đâu. Ha ha!”
Bạt Phong Hàn gật đầu: “Nếu hắn và Sa Thành Tựu cùng về Sa phủ, chúng ta có thể bám theo tìm địa điểm lý tưởng nhất để ra tay, chuyện này đương nhiên là do ngươi phụ trách!”
Khấu Trọng vui vẻ: “Không thành vấn đề!” Dừng một lúc gã nói tiếp vẻ cảm thán: “Mấy năm cùng Tử Lăng lang thang móc túi ở Dương Châu, ngày nào chúng ta cũng mơ ước đến được mấy thành thị lớn hơn, tham gia một vài chuyện đặc biệt cho đỡ buồn chán. Hoặc đi theo nghĩa quân, hoặc thi thố ganh đua gì đó, tóm lại là không phải sống kiếp dật dờ qua ngày...”
Bạt Phong Hàn ngẩn người nhìn Khấu Trọng vẻ thắc mắc, không hiểu tại sao gã đột nhiên lại hoài cố như vậy: “Bây giờ hy vọng đã thành sự thực, thử hỏi người nào có được một cuộc sống thú vị như ngươi?”
Ánh mắt Khấu Trọng vẫn không rời đại môn Minh Đường Oa, nhưng Bạt Phong Hàn biết tâm trạng gã đang¬ lãng đãng đâu đó, chỉ nghe thấy tiếng lẩm bẩm như nói mê: “Đến tận hôm nay ta mới cảm thấy rõ ràng đất trời này là vô hạn, ngoài đại địa còn có đại địa khác, ngoài thảo nguyên còn có thảo nguyên khác. Trên thế giới vô biên này có bao nhiêu quốc gia khác nhau, mỗi nơi một kiểu người, mỗi nơi một phong tục. Dù là cội nguồn Hoàng Hà, núi cao biển sâu hay Quy Từ quốc nổi tiếng với mỹ nữ và ca vũ, muốn khám phá đều phải mất cả đời. Biết được điều đó tâm trạng ta chợt xoay chuyển, thù hận nhân thế tự nhiên thành chuyện nhỏ nhặt. Nếu ngày mai chúng ta thành công đưa Lý Thế Dân lên ngôi, một thời đại mới sẽ thực sự bắt đầu, vũ lực sẽ được dùng để duy trì hòa bình chứ không phải để xâm lược hay tranh quyền đoạt lợi, lão ca huynh có hiểu ý của ta không? Bất đồng giữa huynh và Ba Đại Nhi thực ra đâu có tồn tại? Nếu huynh vẫn không gạt bỏ được thù hận hay ý nghĩ giai cấp chết tiệt gì đó, huynh sẽ chỉ tự lấy dây buộc mình, nhìn hạnh phúc trong tay bay mất, để cho người con gái mình yêu tiếp tục phải chịu giày vò, lãng phí đi cuộc sống quý báu mà thôi!”
Bạt Phong Hàn cười khổ: “Đồ chết tiệt nhà ngươi, vòng vo mãi cuối cùng là định giáo huấn ta một trận hả?”
Khấu Trọng lắc đầu, hai mắt rực lên thần sắc nhiệt thành: “Huynh đừng tìm cách lừa dối chính mình nữa! Người con gái huynh yêu là Ba Đại Nhi, lúc này cô ấy đang ở trong quán trọ khổ tâm chờ huynh hồi tâm chuyển ý. Huynh có thể cứ nhẫn tâm làm một kiếm thủ vô tình, cũng có thể lắc người biến thành tình nhân trong mộng, cô đơn hay hạnh phúc chỉ là một giây quyết định mà thôi. Hãy nghe lời ta, lập tức đến trước mặt Ba Đại Nhi, gạt đi kiêu ngạo mà thành khẩn quỳ xuống cầu xin sự tha thứ của nàng! Tiểu đệ cũng thiếu chút nữa vì hồng đồ bá nghiệp mà mất đi hạnh phúc, quả thực không muốn thấy huynh giẫm lại lên vết xe đổ!”
Bạt Phong Hàn trầm ngâm một hồi, than thở: “Đợi chuyện ngày mai xong xuôi hãy tính được không?”
Khấu Trọng kiên nghị lắc đầu: “Nếu không thể coi Ba Đại Nhi là đại sự hàng đầu, huynh sẽ không thể cho nàng thấy tình yêu và thành ý của mình! Tiểu tử Liệt Hà này cứ giao cho ta, hãy lập tức đi gặp Ba Đại Nhi. Cứ làm theo lời ta, sau đó đưa nàng về Tần vương Phủ để huynh đệ chúng ta còn chúc mừng hai người!”
Bạt Phong Hàn nhìn ánh mắt rực sáng của Khấu Trọng, nhất thời trở nên lúng túng ngượng ngùng. Khấu Trọng mỉm cười khích lệ: “Chỉ có loại bỏ đi tâm chướng, đối diện với tâm ý chân chính mà hành sự mới có thể làm nên kỳ tích. Bằng không như huynh lúc này, nếu quyết đấu chắc chắn sẽ bỏ mạng trong tay Tất Huyền! Còn không mau đi đến nơi mà huynh nên đến, chẳng lẽ ta phải bỏ Liệt Hà để lôi huynh đến trước mặt Ba Đại Nhi? Nghe ta đi, ta không để huynh đi lầm đường đâu, đột phá kiếm đạo không còn cách nào khác cả!”
Bạt Phong Hàn cười khổ: “Cuối cùng ta cũng hiểu lão Khấu ngươi dựa vào đâu để thuyết phục Thường Hà và Lưu Hồng Cơ, tiểu tử ngươi quả có bản lĩnh thuyết khách đó!”
Khấu Trọng gật đầu: “Huynh không cự lại nổi ta là vì ta đã moi tim ra cho huynh xem! Còn ở đây làm gì nữa? Sợ ta không đánh lại Liệt Hà hay sao?”
Im lặng một hồi, Bạt Phong Hàn cuối cùng cũng gật đầu: “Thôi được, ta đi. Gặp đồ khốn đó tay chân nhớ dứt khoát một chút!”
o0o
Lý Thế Dân thần sắc nghiêm trọng bước vào, ngồi xuống cạnh Hầu Hi Bạch rồi thở hắt ra: “Bắt được nội gián rồi, tất cả đều nhờ vào Tử Lăng nhắc nhở!”
Từ Tử Lăng ngạc nhiên: “Giếng nước thực sự bị hạ độc?” Hầu Hi Bạch ngẩn người không hiểu: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Lý Thế Dân giải thích xong rồi nói: “Đợi đến khi biết chắc giếng nước bị hạ độc thì chắc không còn thời gian sắp xếp nên ta quyết định bắt ngay quan thủy sự, đầu tiên lục soát người hắn không được kết quả gì, soát thêm mấy chỗ rậm rạp chúng ta tìm được cái bình này...” Nói đoạn lấy trong người ra một bình sứ xám xanh cao khoảng bốn thốn.
Chiếc bình sứ trong tay Lý Thế Dân phản chiếu những tia sáng quỷ dị dưới ánh lửa đèn, khiến Từ Tử Lăng liên tưởng ngay đến Liệt Hà và Đại Minh Tôn giáo.
Lý Thế Dân đắc ý nhìn chiếc bình: “Đừng thấy bình nhỏ mà coi thường, chỉ một giọt thôi cũng đủ chết mấy chục người, hơn nữa lại không màu không mùi, uống vào sau gần một canh giờ mới phát tác. Người trúng độc không chết ngay mà đầu tiên chỉ chóng mặt buồn nôn, mất hết sức lực, dù công lực cao cường đến đâu cũng không thể ra tay chiến đấu được…”
Từ Tử Lăng nhẹ nhõm gật đầu: “Nghe huynh nói như vậy, chắc quan thủy sự kia đã khai ra nội tình?”
Lý Thế Dân bình thản: “Hắn còn dám không khai, thậm chí còn lôi ra một xâu đồng đảng vốn là người của ta bị Thái tử mua chuộc! Chà, một câu của Tử Lăng đúng là công đức vô lượng.”
Từ Tử Lăng mỉm cười: “Địch nhân chắc sẽ vô cùng hối hận vì đã dùng kim sắt tẩm độc đánh lén ta!” Hầu Hi Bạch lúc này mới phấn khích xen vào: “Tần vương nên tương kế tựu kế, cho bọn chúng một phen bất ngờ!”
Lý Thế Dân gật đầu: “Đúng vậy, đám nội gián này bây giờ là con cờ của chúng ta, ta sẽ dùng chúng phát tin giả dụ địch nhân vào bẫy.”
Hầu Hi Bạch nói như chợt nhớ ra: “Tiểu tử Khấu Trọng sao giờ này vẫn chưa về? Còn lão Bạt nữa, rốt cuộc là đi đâu không biết?”
Lý Thế Dân xua tay: “Khỏi cần lo lắng, chỉ có họ gây hấn với người khác chứ ai dám động vào họ, nhất là đêm nay. Trước khi trời sáng đối phương sẽ tuyệt đối không manh động gì đâu.”
Từ Tử Lăng bất giác nghĩ đến Phó Dịch Lâm, trong lòng chỉ biết cười khổ.
o0o
Một cỗ xe ngựa lóc cóc đi ra từ cửa lớn sòng Minh Đường.
Đối với sòng bạc to lớn này đó là chuyện hết sức bình thường, nhưng người đánh xe mũ chụp kín đến nửa mặt, bộ dạng lại thần bí lén lút khiến Khấu Trọng không thể không để ý. Nhìn kỹ gã suýt reo lên khi nhận ra Dương Văn Can.
Khấu Trọng mới chỉ đích thân gặp Dương Văn Can một lần nên không phát giác hắn ngay, bằng không với bản lĩnh của gã đâu phải cần đến cái liếc mắt thứ hai!
Qua cơn vui mừng, Khấu Trọng lại bất giác do dự, cả hai tên đều là đại địch, rốt cuộc có nên bỏ Liệt Hà đuổi theo họ Dương hay không? Trong xe kia là thần thánh phương nào chứ? Vì sao Dương Văn Can không đến Lục Phúc đổ quán trong lãnh địa của mình mà lại đến tận Minh Đường Oa này đóng thần giả quỷ?
Nghĩ đến đây gã đã biết nặng nhẹ, bèn thầm thở dài, quyết định làm rõ thủ đoạn của Dương Văn Can trước.
o0o
Từ Tử Lăng đang nhắm mắt dưỡng thần thì bị tiếng bước chân đánh thức. Mở mắt ra, gã thấy ngay Khấu Trọng mặt mày hớn hở cùng Hầu Hi Bạch bước vào.
Từ Tử Lăng ngạc nhiên: “Hi Bạch còn chưa nói với ngươi về cuộc hẹn với Sư công sao?”
Hai gã tách ra ngồi xuống hai bên Từ Tử Lăng, Hầu Hi Bạch nhún vai: “Ta sớm đã nói rồi, có điều hắn như vẫn chưa hiểu là chuyện gì thì phải!”
Khấu Trọng mỉm cười đắc chí: “Sao lại không hiểu? Binh đến thì tướng chặn, nước dâng thì đất ngăn, Sư công có hỏi tội thì cùng lắm bồi tiếp Người một trận chứ gì … hì hì, ta nói bồi tiếp là khom lưng thi lễ đấy nhé! Chà, ta đi lần này đúng là nhất cử tam đắc, Tử Lăng ngươi có tài trí thông thiên nhiều lắm cũng chỉ đoán được một, hai chuyện khác bảo đảm có nát óc ngươi cũng đừng hòng nghĩ ra!”
Hầu Hi Bạch trợn mắt dọa: “Mau nói ra đừng úp mở nữa, Tần vương đang triệu tập tướng lĩnh mưu thần đợi chúng ta ở Nghị Sự đường kia kìa!”
Khấu Trọng đắc ý: “Cái được thứ nhất là ta và Cái Tô Văn đã hòa hảo, tiểu tử này hứa tối nay sẽ rời Trường An về nước, không can dự vào chuyện Trung nguyên nữa. May mà như vậy, còn không thì ta có thể diệt hắn, song chắc chắn cũng phải trả một giá đắt!”
Từ Tử Lăng vui mừng: “Tốt lắm, chí ít cũng có cái để ăn nói với Sư công!”
Khấu Trọng thản nhiên: “Vì thế mà ta không lo lắng cuộc hẹn giờ Tý, họ Cái trước khi rời Trường An nhất định phải gặp¬ Sư công báo cáo tình hình. Sư công nghe xong hẳn cơn giận sẽ bớt đi một nửa, nửa còn lại đương nhiên dễ đối phó hơn nhiều!”
Từ Tử Lăng gật gù: “Về lý thì đúng là như vậy!”
Khấu Trọng nhìn gã vẻ thâp phần cao hứng: “Cái được thứ hai càng khiến ta vui mừng hơn. Khấu Trọng ta dựa vào ba tấc lưỡi đã khiến lão Bạt hiểu ra đại nghĩa, quyết chí gạt bỏ thù hận giai cấp dân tộc quỳ gối khẩn cầu trước Ba Đại Nhi...!”
Hầu Hi Bạch ngẩn mặt: “Bạt Phong Hàn chịu quỳ gối trước Ba Đại Nhi?”
Từ Tử Lăng bĩu môi: “Đừng nghe hắn khoác lác!” Đoạn quay sang Khấu Trọng: “Lão Bạt thật sự chịu nghe lời ngươi?”
Khấu Trọng nghiêm trang: “Ngươi không thấy lão Bạt sau khi chết đi sống lại dưới tay Tất Huyền đã thay đổi rất nhiều sao? Không những kiếm pháp thay đổi, tính tình suy nghĩ cũng trở nên khác hẳn. Nếu là trước kia, có cầm đao kề vào cổ cũng đừng hòng ép được lão ta đi gặp Du di! Du di không tha thứ khiến lão càng nhận ra tình cảm sống chết không rời của Ba mỹ nhân, đó mới là nguyên nhân chính, mấy câu của ta chỉ là thừa nước dâng mà phá bờ thôi!”
Hầu Hi Bạch giơ ngón tay: “Chuyến này Thiếu soái làm rất tốt, khâm phục khâm phục!” Từ Tử Lăng cũng không giấu nổi vui mừng.
Khấu Trọng hạ giọng: “Cái được thứ ba là vô tình mà được, nhưng lại càng hay ho hơn. Vốn ta bám theo Liệt Hà đến Minh Đường Oa, đang chờ bên ngoài đợi hắn ra làm thịt thì thấy tiểu tử Dương Văn Can đóng giả xa phu đánh xe từ trong đó ra. Mẹ kiếp, các ngươi đoán được trong xe là ai không?”
Hầu Hi Bạch dang tay vẻ bất lực: “Huynh không thấy chúng ta đang rửa tai lắng nghe hay sao?”
Khấu Trọng ghì thấp giọng xuống: “Nếu ta không lầm thì người đó hẳn là Lâm Sĩ Hồng. Ta đoán thế bởi hắn gọi Vân Vũ Song Tu Tịch Thủ Huyền là sư tôn.”
Cả Từ Tử Lăng và Hầu Hi Bạch đều thoáng ngẩn ra ngạc nhiên. Lâm Sĩ Hồng sao có thể rảnh rỗi phân thân đến tận Trường An?
Hầu Hi Bạch nghi ngờ: “Liệu có phải là một đồ tôn khác của Tịch Thủ Huyền không?”
Khấu Trọng nói chắc như đinh: “Ta nhìn nhầm thế nào được! Người này khí thái nhàn nhã, phong cách của chủ soái lãnh tụ, võ công lại càng lợi hại, chắc không thua kém Loan Loan bao nhiêu. Càng chắc chắn hơn là người hắn bí mật hẹn gặp chính là Lý Nguyên Cát!”
Nhãn thần Từ Tử Lăng lóe hàn quang: “Bọn họ gặp nhau ở đâu?”
Khấu Trọng chậm rãi: “Trong một đại lâu tại Tây thành. Ta không tận mắt nhìn thấy Lý Nguyên Cát, chỉ là vì trong số những kẻ canh chừng có Tiết Vạn Triệt, Vũ Văn Bảo và người Long Tây Phái nên mới suy đoán như vậy.”
Hầu Hi Bạch hỏi vẻ không hiểu: “Lâm Sĩ Hồng sao có thể liên kết với Lý Nguyên Cát được? Sao huynh không vào trong nghe trộm?”
Khấu Trọng than thở: “Ta muốn lắm, nhưng lại sợ bên trong có Dương tiểu tử hay Loan mỹ nhân của chúng ta nên mới không dám mạo hiểm!”
Hầu Hi Bạch chau mày: “Bọn chúng đang tính giở trò gì vậy?”
Từ Tử Lăng cân nhắc: “Nếu trong ngày mai Lý Thế Dân và Lý Kiến Thành quyết ăn thua đủ thì cục diện gì sẽ xuất hiện?”
Khấu Trọng gật mạnh đầu, đoạn cười lên ha hả: “Kiến giải của anh hùng đúng là không sai biệt. Nguyên Cát định thừa nước đục thả câu nhưng lực lượng trong tay lại yếu, chỉ dựa vào Ma môn mới có hy vọng đăng vị, Ma môn cũng định lợi dụng hắn nên hai bên mới hợp lại thành cặp.”
Sắc mặt Từ Tử Lăng chợt tái đi: “Không xong rồi!”
Cả Khấu Trọng và Hầu Hi Bạch cùng giật bắn mình, đồng thanh hỏi dồn: “Sao vậy?” Từ Tử Lăng nói nhanh: “Nếu là như thế, Lâm Sĩ Hồng tất sẽ không đến một mình. Hẳn hắn còn một đội quân tinh nhuệ đang ẩn nấp ngoài thành, chờ thời cơ là đột nhập hành động!”
Khấu Trọng thở phì một hơi lạnh, buông thõng: “Dương Công Bảo Khố?”
Hầu Hi Bạch vẫn chưa hiểu chuyện gì, nhìn hai gã vẻ hoang mang: “Có Lý Nguyên Cát bảo hộ, Lâm Sĩ Hồng tất sẽ dễ dàng thâm nhập Quan Trung mà không ai biết, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến Dương Công Bảo Khố? Vả lại trong tình hình bây giờ, thầy tớ Lâm Sĩ Hồng có thể làm gì được chứ?”
Từ Tử Lăng trầm giọng: “Dương Công Bảo Khố là đường nhanh nhất để bí mật đột nhập Trường An. Nếu biết được địa điểm từ chỗ Loan Loan, Lâm Sĩ Hồng ắt sẽ dùng mật đạo trong đó chuyển nhân mã vào thành, xuất kỳ bất ý khống chế cục diện. Nếu là thường ngày thì chuyện đó chỉ là lấy trứng chọi đá, bởi lực lượng Lâm lão tặc tinh nhuệ đến mấy cũng không thể một lúc đánh chiếm cả Trường An, nhưng nếu lợi dụng được tình trạng đại loạn ngày mai, chỉ cần kế hoạch chu toàn cộng với nội hô ngoại ứng, không chừng có cơ hội thành công!”
Hầu Hi Bạch lắc đầu: “Lý Nguyên Cát sao có thể ngu xuẩn thế chứ, vậy có khác gì rước sói vào nhà? Dù hắn có thể đoạt được Hoàng vị, song một khi việc câu kết với Lâm Sĩ Hồng lộ ra chắc chắn lòng dân sẽ không phục!”
Khấu Trọng bình thản: “Tình thế hiện giờ đang vô cùng phức tạp, chỉ cần mang tham vọng là ai cũng nghĩ mình có cơ hội! Tóm lại Lý Uyên có cách nghĩ của Lý Uyên, Kiến Thành, Nguyên Cát có tư mưu của riêng mình, Ma môn cũng chia làm hai cánh dưới tay Loan Loan và Triệu Đức Ngôn, mục tiêu cuối cùng đều là khống chế Trường An đoạt lấy thiên hạ. Nếu làm rõ thủ đoạn của các thế lực này rồi đề ra sách lược đối phó chuẩn xác, chúng ta sẽ là người chiến thắng cuối cùng!”
Từ Tử Lăng gật đầu: “Hay lắm, nhưng đừng để Tần vương đợi lâu. Những chuyện này để lát nữa hãy thương nghị!”
Khấu Trọng đứng bật dậy, chắp tay hướng lên trời, cười lớn: “Đa tạ Hoàng thiên, nếu không phải Người khai ân để con tình cờ tóm được Lâm Sĩ Hồng, chúng con chắc hẳn lại bị Loan Loan hại thảm rồi!”
Từ Tử Lăng cũng vươn người đứng dậy, cười khổ: “Nếu Loan Loan phát hiện ra chúng ta đã chuyển hết binh khí trong kho, ngoài hai lớp trên cùng thì đáy hòm toàn là đá, ta thật sự không dám nghĩ đến hậu quả!”
Hầu Hi Bạch vỗ trán: “Chẳng trách vừa nãy Tử Lăng bảo không ổn!”
Khấu Trọng tự tin: “Nhưng chắc phải đến khi người của Lâm Sĩ Hồng vào, mở hòm ra lấy binh khí thì Loan mỹ nhân mới biết! Ha ha! Thực ra sau khi mở hòm ra thấy binh khí chất nay, có ai lại còn lật tung cả lên để kiểm tra nữa chứ? Khỏi lo đi!”
Nói đoạn gã hiên ngang bước ra cửa, chợt chựng lại khi thấy Bạt Phong Hàn.
Ba gã thấy Bạt Phong Hàn chỉ về có một mình, lòng thầm thốt lên không ổn. Khấu Trọng chau mày: “Tẩu tẩu của chúng ta đâu?”
Bạt Phong Hàn lạnh nhạt: “Về rồi!”
Cả ba gã thốt lên thất thanh: “Sao vậy?”
Bạt Phong Hàn chợt phá lên cười: “Thật muốn lừa các người một vố nhưng đang vui ta không đóng kịch được! Báo cho các ngươi biết, bắt đầu từ hôm nay Ba Đại Nhi sẽ là bạn đời của ta, nếu may mắn sống sót ta sẽ về Đại mạc với nàng!”
Ba gã cùng hét lên mừng rỡ. Bạt Phong Hàn trầm giọng: “Khấu Trọng nói đúng, có được tình yêu của Ba Đại Nhi lòng ta không còn chướng ngại gì nữa, có thể đấu với Tất Huyền bất kỳ lúc nào. Mà các ngươi định đi đâu vậy?”
Khấu Trọng quàng tay lên vai Bạt Phong Hàn, nói vẻ thâm tình: “Huynh về đúng lúc lắm, chúng ta sắp cử hành cuộc thương nghị quan trọng nhất kể từ sau khi cựu Tùy diệt vong. Trường An ngày mai sẽ biến thành nơi quyết định vinh nhục của Trung thổ, mạnh sống yếu chết, không còn khả năng nào khác đâu!”

global

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Hồi trước Hồi sau